Thứ Sáu, 29 tháng 1, 2010

VIẾT CHO NGƯỜI RA ĐI ! !!!!!!!!!!!

Đêm nay sau những gì xảy ra, anh chợt nhận ra đâu là hạnh phúc, đâu là con đường anh nên đi. Anh không thể tiếp tục đuổi hình bắt bóng cùng em. Anh mệt mỏi và thất vọng. Dừng lại thôi em.
anh từng tin, rất tin rằng em là một nửa đích thực của cuộc đời mình. Một nửa yêu thương mà bấy lâu nay anh kiếm tìm trong hoài vọng. Khi em đến, anh ngỡ ngàng trong niềm vui sướng tột cùng. Anh ngây ngất trong men say hạnh phúc. anh nghĩ rằng cuộc đời này với anh vậy là đủ. Anh đóng chặt tim mình với tất cả những người quan tâm đến anh. Anh chỉ cần có em là quá đủ. Vậy mà em đã làm anh đau. Rất đau!
Anh biết hai đứa mình đã tìm thấy sự đồng cảm lớn ở nhau. Khi điều em nói chính là điều anh đang suy nghĩ. Chúng ta đều là những người biết tự lập từ rất sớm. Và cũng vì thế, với anh và em, đều rất quý, rất trân trọng tấm chân tình của những ai dành cho mình. Đau đớn làm sao, phải chăng chính điều đó đã làm anh ngộ nhận?
Không! Anh không tin là mình ngộ nhận. Em luôn có mặt bên anh những lúc anh cần. Dù khoảng cách, dù mưa gió, dù bận rộn đến đâu - chỉ cần anh nhấc máy và alo. Em mang đến cho anh thật nhiều nụ cười, niềm vui và hạnh phúc. Đã rất lâu rồi anh mới lại cười nhiều như thế.
Nhưng cái tôi trong em cũng thật lớn biết bao. Khi giận nhau, em chẳng bao giờ chủ động làm hòa. Khi anh đốt cháy mình trong nỗi nhớ em cồn cào thì em vẫn mặc nhiên im lặng. Em quá giỏi chịu đựng. Cả nỗi đau và nỗi nhớ. Cuộc sống đã tôi luyện em thành như thế, phải không em?
Tối, anh nằm ngủ và mơ em gặp chuyện không hay. Anh bàng hoàng tỉnh dậy. Vơ vội điện thoại, anh gọi điện cho em. Vẳng lại đầu bên kia không phải là tiếng chuông đổ dài như thường lệ mà là tiếng cài đặt tự động: “Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liêc lạc được…”.
Anh bàng hoàng lo lắng. Anh mở Yahoo tìm em nhưng không có gì thể hiện em đang trực tuyến. Email gửi tới em không được trả lời. Mọi cố gắng của anh rơi vào khoảng không im lặng. Anh sợ hãi tột cùng… Nếu có chuyện gì xảy ra với em… Em không dám nghĩ tiếp. Suốt đêm… anh không ngủ.
Sáng, điện thoại của em vẫn không liên lạc được. Lòng anh nóng như lửa đốt. Bạn anh bảo chắc máy em hết pin hoặc em tắt máy… Điều đó không làm giảm bớt nỗi lo lắng trong anh…
Chiều, anh nhấc máy gọi cho em với suy nghĩ sẽ lại là tiếng cô phát thanh viên thông báo máy không liên lạc được. Nhưng không… đầu bên kia, giọng em vẫn tỉnh như sáo. Em bảo máy em hết pin…và em không để ý. Rồi em cười khi nghe anh kể lại mọi chuyện. “Anh muốn gặp em”. “Tối nay em bận rồi. Em phải hoàn thành một số việc. Bữa khác nhen anh?”. Và anh đã chờ. Chờ tới sáng hôm sau…
Anh tỉnh dậy vào lúc 3g sáng. Bao quanh anh không khí tĩnh lặng đến cô độc. Chợt nhận ra anh không ổn một chút nào. Hình như từ khi biết em, anh đã đánh mất mình rất nhiều. Không còn kiêu ngạo, tự tin như ngày nào. Anh đã khỏa lấp cái tôi của chính mình để đồng điệu với em - một điều chưa bao giờ anh chấp nhận từ trước đến nay. Và anh chợt thấy thương hại chính mình. Sau tất cả những lo lắng anh dành cho em, sau một đêm dài không ngủ vì em… điều anh nhận được chỉ là khoảng không đơn độc đối diện với lòng mình. Anh thấy mình có lỗi… với chính anh.
Khi anh viết ra những dòng này, anh đã ở rất xa em. Xa về tâm thức, về tình cảm và cả về lý trí. Anh sẽ bước tiếp con đường anh đã chọn cho mình: con đường vắng bóng em. Hãy luôn vững bước trên con đường em đã chọn. Anh sẽ luôn cầu chúc cho em điều đó.
Nhé em!

1 nhận xét:

  1. ''Neu ban la 1 nguoi ban cua chinh minh thi ban se cam thay hanh phuc''. Va hay ne
    nen song cho hien tai va tuong lai hon la qua khu...
    PT

    Trả lờiXóa