Thứ Bảy, 17 tháng 7, 2010

Mùa đông!!!

Ấm áp không phải khi ngồi bên đống lửa, mà là bên cạnh người bạn thương yêu. Ấm áp không phải khi bạn mặc một lúc hai, ba áo, mà là khi bạn đứng trước gió lạnh, từ phía sau đến có ai đó khoác lên bạn một tấm áo. Ấm áp không phải khi bạn nói “ấm quá”, mà là khi có người thì thầm với bạn: “Có lạnh không?”. Ấm áp không phải khi bạn dùng hai tay xuýt xoa, mà là khi tay ai kia khẽ nắm lấy bàn tay bạn. Ấm áp không phải khi bạn đội chiếc mũ len, mà là khi đầu bạn dựa vào một bờ vai tin cậy

Thứ Sáu, 9 tháng 7, 2010

Ông lão xe ôm và thằng bé đọc sách (nghệ thuật sống)

Những buổi chiều cuối ngày giống như bao ngày ngay góc Pasteur và Điện Biên Phủ, nơi có hẳn một “CLB xe ôm” mà mình gần như quen hết mặt. Mấy anh mấy chú mấy bác lúc nào cũng vui vẻ, không bao giờ giành giật khách, tới ai người đó chạy và luôn biết mình cần phải đi đâu.
Có mấy hôm mình không đi học, các chú hỏi: “Con học xong rồi hả, sao lâu rồi không thấy đi?”. Và chiều hôm qua CLB xe ôm ấy vắng hoe, chỉ còn một bác già...
Mình hỏi: “Mấy chú đi đâu hết rồi, sao hôm nay còn có mình chú ở đây?”. Ông già vừa dẫn xe xuống bậc vừa nói: “Tụi nó kéo nhau đi ăn hột vịt lộn”. “Vui quá ta, sao chú không đi?”. “Thôi cô ơi, chiều giờ chưa chạy được cuốc nào, mình đi ăn mà bà xã ở nhà nhịn đói thì làm sao nỡ”.
Nghe xong câu đó mình sững người mất vài giây. Có lẽ đó là câu trả lời thật thà và cảm động nhất mà mình nghe được. Nó gần như nói lên đầy đủ cái tình yêu mà mình cảm nhận rất rõ từ ông lão xe ôm dành cho người phụ nữ mà ông yêu thương.
Mất ít phút sau, mình mới hỏi được: “Bà xã chú làm nghề gì?”. Ông lão đáp với âm điệu đầy tự hào như anh chàng đại gia nói về cô gái chân dài của mình: “Bà xã chú giỏi lắm à nha, hồi xưa còn trẻ bả làm thợ thêu cho cửa hàng Cẩm Tú ngay trung tâm Sài Gòn mình nè, giờ già rồi nên chỉ nhận thêu hàng chợ, tháng nào nhiều hàng thì được triệu chín, hai triệu, tháng nào ít thì tầm một triệu rưỡi, con à...”.
Câu chuyện của ông khiến tôi hình dung hình ảnh một người phụ nữ chịu thương chịu khó cả đời cho chồng, người phụ nữ ấy ắt hẳn đã yêu chồng đến mức dù có vất vả thế nào, dù chỉ là cái hột vịt lộn vài ngàn đồng, người chồng cũng từ chối ăn vì thương vợ.