Thứ Bảy, 17 tháng 7, 2010
Mùa đông!!!
Ấm áp không phải khi ngồi bên đống lửa, mà là bên cạnh người bạn thương yêu. Ấm áp không phải khi bạn mặc một lúc hai, ba áo, mà là khi bạn đứng trước gió lạnh, từ phía sau đến có ai đó khoác lên bạn một tấm áo. Ấm áp không phải khi bạn nói “ấm quá”, mà là khi có người thì thầm với bạn: “Có lạnh không?”. Ấm áp không phải khi bạn dùng hai tay xuýt xoa, mà là khi tay ai kia khẽ nắm lấy bàn tay bạn. Ấm áp không phải khi bạn đội chiếc mũ len, mà là khi đầu bạn dựa vào một bờ vai tin cậy
Thứ Sáu, 9 tháng 7, 2010
Ông lão xe ôm và thằng bé đọc sách (nghệ thuật sống)
Những buổi chiều cuối ngày giống như bao ngày ngay góc Pasteur và Điện Biên Phủ, nơi có hẳn một “CLB xe ôm” mà mình gần như quen hết mặt. Mấy anh mấy chú mấy bác lúc nào cũng vui vẻ, không bao giờ giành giật khách, tới ai người đó chạy và luôn biết mình cần phải đi đâu.
Có mấy hôm mình không đi học, các chú hỏi: “Con học xong rồi hả, sao lâu rồi không thấy đi?”. Và chiều hôm qua CLB xe ôm ấy vắng hoe, chỉ còn một bác già...
Mình hỏi: “Mấy chú đi đâu hết rồi, sao hôm nay còn có mình chú ở đây?”. Ông già vừa dẫn xe xuống bậc vừa nói: “Tụi nó kéo nhau đi ăn hột vịt lộn”. “Vui quá ta, sao chú không đi?”. “Thôi cô ơi, chiều giờ chưa chạy được cuốc nào, mình đi ăn mà bà xã ở nhà nhịn đói thì làm sao nỡ”.
Nghe xong câu đó mình sững người mất vài giây. Có lẽ đó là câu trả lời thật thà và cảm động nhất mà mình nghe được. Nó gần như nói lên đầy đủ cái tình yêu mà mình cảm nhận rất rõ từ ông lão xe ôm dành cho người phụ nữ mà ông yêu thương.
Mất ít phút sau, mình mới hỏi được: “Bà xã chú làm nghề gì?”. Ông lão đáp với âm điệu đầy tự hào như anh chàng đại gia nói về cô gái chân dài của mình: “Bà xã chú giỏi lắm à nha, hồi xưa còn trẻ bả làm thợ thêu cho cửa hàng Cẩm Tú ngay trung tâm Sài Gòn mình nè, giờ già rồi nên chỉ nhận thêu hàng chợ, tháng nào nhiều hàng thì được triệu chín, hai triệu, tháng nào ít thì tầm một triệu rưỡi, con à...”.
Câu chuyện của ông khiến tôi hình dung hình ảnh một người phụ nữ chịu thương chịu khó cả đời cho chồng, người phụ nữ ấy ắt hẳn đã yêu chồng đến mức dù có vất vả thế nào, dù chỉ là cái hột vịt lộn vài ngàn đồng, người chồng cũng từ chối ăn vì thương vợ.
Có mấy hôm mình không đi học, các chú hỏi: “Con học xong rồi hả, sao lâu rồi không thấy đi?”. Và chiều hôm qua CLB xe ôm ấy vắng hoe, chỉ còn một bác già...
Mình hỏi: “Mấy chú đi đâu hết rồi, sao hôm nay còn có mình chú ở đây?”. Ông già vừa dẫn xe xuống bậc vừa nói: “Tụi nó kéo nhau đi ăn hột vịt lộn”. “Vui quá ta, sao chú không đi?”. “Thôi cô ơi, chiều giờ chưa chạy được cuốc nào, mình đi ăn mà bà xã ở nhà nhịn đói thì làm sao nỡ”.
Nghe xong câu đó mình sững người mất vài giây. Có lẽ đó là câu trả lời thật thà và cảm động nhất mà mình nghe được. Nó gần như nói lên đầy đủ cái tình yêu mà mình cảm nhận rất rõ từ ông lão xe ôm dành cho người phụ nữ mà ông yêu thương.
Mất ít phút sau, mình mới hỏi được: “Bà xã chú làm nghề gì?”. Ông lão đáp với âm điệu đầy tự hào như anh chàng đại gia nói về cô gái chân dài của mình: “Bà xã chú giỏi lắm à nha, hồi xưa còn trẻ bả làm thợ thêu cho cửa hàng Cẩm Tú ngay trung tâm Sài Gòn mình nè, giờ già rồi nên chỉ nhận thêu hàng chợ, tháng nào nhiều hàng thì được triệu chín, hai triệu, tháng nào ít thì tầm một triệu rưỡi, con à...”.
Câu chuyện của ông khiến tôi hình dung hình ảnh một người phụ nữ chịu thương chịu khó cả đời cho chồng, người phụ nữ ấy ắt hẳn đã yêu chồng đến mức dù có vất vả thế nào, dù chỉ là cái hột vịt lộn vài ngàn đồng, người chồng cũng từ chối ăn vì thương vợ.
Thứ Bảy, 26 tháng 6, 2010
Bức thư đau đớn của người con đồng tính gửi mẹ (suu tam)
Con ra đi, vì con thấy mẹ đang khổ sở quá, khổ sở để đối mặt với sự thật về con, khổ sở vì phải chăm sóc một đứa con mà nó chỉ muốn rẽ trái. Con không tự tử nữa đâu mẹ ạ. Vì mình nên biết yêu sự sống của mình. Nhưng con sẽ rời xa mẹ, để khi nào mẹ đủ bình tâm để thứ tha và con thấy trái tim mình lành lặn lại, con sẽ trở lại thăm mẹ
Mẹ!
Con biết mẹ sẽ tức giận hoặc sẽ dằn vặt rất nhiều khi mẹ biết con bỏ đi. Nhưng con không ở lại mái nhà này được nữa, khi mẹ đã biết được sự thật về con sẽ khó lòng tha thứ. Đã biết bao lần con muốn nói, mẹ, cho con rẽ trái nhé. Nhưng mẹ nghiêm khắc như một nhà sư phạm mẫu mực, ý chí mẹ rắn chắc như bàn thạch và mẹ, con xin lỗi, mẹ không biết lắng nghe. Con làm mẹ xấu hổ với mọi người vì con không phải là đứa con trai bình thường. Con yêu một người đàn ông mạnh mẽ và con nghĩ rằng con hạnh phúc về điều đó. Mẹ chỉ biết được câu chuyện khi tình yêu của con tan vỡ mà thôi. Mẹ chưa bao giờ biết, ngay từ khi học tiểu học, con đã muốn chơi những trò chơi con gái, khi vào cấp III, con đã muốn mặc thật diện và con luôn mơ ước có người đến đón mình đi một nơi thật xa. Nếu con là một đứa con trai bình thường, thì con sẽ phải làm điều ngược lại. Con sống khép kín trong căn phòng của mình, rất ghét mẹ đụng vào mọi đồ đạc. mẹ cũng ít đụng vào đồ đạc của con, vì thực sự con rất ngăn nắp. Khi con gia nhập nhóm múa, con cũng phải giấu mẹ. Mẹ thích con làm chủ tịch tập đoàn nào đó, như những bộ phim Hàn Quốc mẹ xem mỗi ngày. Những anh chàng bảnh tỏng, cùng lúc có vài ba cô gái yêu và bố mẹ cũng sắp sẵn những mối quan hệ trước. Mẹ khen đó là sự nề nếp, gia phong. Con sợ hãi lối sắp đặt đó. Nó là sự nền nếp giả tạo và buộc con người ta vào một vòng kim cô đau đớn mà không phải ai cũng thấm thía. Con sợ những sự đối đãi của những kẻ đạo đứa giả.
Con đi học múa ở nhà văn hoá Thanh niên cũng phải giấu mẹ. Khi đó con 15 tuổi. Ai cũng khen con có vóc dáng đẹp. Con rất đẹp trai. Các bạn gái trong nhóm múa rất mê con. Nhưng con lại mê cậu bạn trong nhóm. Chúng con thân nhau đến mức, cậu ấy đưa đón con đi học hàng ngày. Mẹ biết. mẹ tìm được con khi con đang thay giày chuẩn bị vào giờ học nhảy. Chúng con muốn làm một nhóm nhảy “hot” nhất. Con đã nói dối cha mẹ là con đi học Anh văn. Mẹ mắng thầy giáo té tát. mẹ lôi con ra khỏi lớp. Mẹ chỉ tay vào mặt bạn con: “Tôi cấm cậu không được giao du với con tôi. Nó không cần phải học mấy thứ ẻo lả này”. Về sau, con vẫn trốn mẹ đi học, nhưng con cũng chỉ học thêm được mấy tháng nữa, con tự nghỉ . Vì bạn ấy xa lánh con. Bạn ấy giận con nhiều lắm. Sau này con vẫn nghĩ, nếu lúc đó con đủ mạnh mẽ để gạt tay mẹ ra, con trở lại lớp học. Sau đó con sẽ về nhận lỗi và nói chuyện với mẹ sau. Con nghĩ đó mới là thái độ văn minh, mẹ nhỉ. Nhưng khi đó cả hai mẹ con mình đều không kiểm soát được mọi thứ. mẹ làm con đau, đau lắm mẹ ạ. Con càng rúc mình vào mạng internet, lầm lũi như một con rùa. Ngày con thi đại học, con muốn thi làm diễn viên, mẹ nói mẹ đã làm hồ sơ sẵn rồi, con chỉ ký vào thôi, mẹ sẽ mang đi nộp. Con thi đậu ngành tài chính ngân hàng, mẹ đi khoe gần nửa thành phố. Con xấu hổ cúi mặt mỗi khi mẹ đem con ra như một tấm gương lớn treo trong phòng khách nhà mình. Mẹ không biết, con vẫn đang là một vũ công, đi diễn hàng đêm trong các tụ điểm của thành phố. Mẹ vẫn miệt mài với công việc của công ty, mẹ yêu công việc của mẹ và mẹ đã từ bỏ cả hạnh phúc riêng tư để hy sinh cho công việc. Nhưng mẹ không bao giờ biết con cũng yêu thích công việc của mình như thế nào. Con vẫn ở nhà, đóng kín cửa phòng, cho đến khi mẹ về và gõ cửa. Con ló đầu ra chào mẹ, rồi khoá trái cửa, thả mình qua cửa sổ và bạn con chờ sẵn ngoài ngã tư, chúng con lao đi. Có lần mẹ phát hiện con trên tivi, mẹ tìm đến trưởng nhóm múa, mẹ nói cấm họ không được lôi kéo con trai mẹ. Con đã ngồi trong phòng mẹ cả ngày thứ bảy, con nói cho mẹ tất cả những điều con nghĩ về nghề múa, nhưng mẹ nghe xong và kết luận: “Cấm!”. Con lặng người, vì sự lạnh lùng của mẹ.
Khi con đi diễn, có một ông bạn kinh doanh của mẹ mê con và nói sẽ lăng xê cho con thành ca sĩ, nếu con muốn. ông ấy không biết con là con của mẹ. ông ấy theo đuổi con về tận nhà. mẹ lại tưởng là ông ấy đến tìm mẹ. Con thót tim sợ hãi nếu mẹ biết chuyện. Con tìm cách trốn ông ấy. Lúc đó, con đang yêu một ca sĩ trẻ. Anh vừa tách khỏi một nhóm hát nổi tiếng và anh rất xuống tinh thần. Con cần ở bên anh ấy. Chúng con yêu nhau và con giữ gìn mối tình này như một vật thiêng. Ông ấy biết điếu đó và tìm cách chia rẽ mối tình của chúng con. Và ông ấy nói nếu không đồng ý, ông ấy sẽ đến nói cho mẹ biết tất cả. Con sợ hãi, con thất vọng, con sợ mẹ sẽ giết con chết vì mẹ coi hành vi bất thường trong đời sống đều đáng tội chết. Con không biết phải làm gì cả. Con gọi cho người yêu con, nhưng anh ấy tắt máy. Con đến chung cu của anh ở quận 4. Con chỉ muốn được nằm bên cạnh anh ấy, không để làm gì cả, chỉ để thấy mình có một người đủ thông cảm để chia sẻ thôi. Ngoài anh ấy ra, con không biết nói với ai hết. Không ai được phép biết con là người đồng tính ngoài anh ấy. Nhưng khi con đến nơi, điều làm con đau đớn nhất đã xảy ra. Ông ta đã tìm mọi cách để lên giường cùng anh ấy. Con cũng không ngờ, người con yêu và tin như vậy, lại là một kẻ dễ dãi đến bệnh hoạn. Khi nhận ra con, ông ấy lao đến, giữ con lại. Con đã tát vào mặt người đàn ông có vẻ bọc thành đạt, luôn lên báo nói chuyện làm giàu và chữ Đức chữ Tâm. Con tát cả vào mặt chàng ca sĩ có khuôn mặt nai tơ nhưng tâm hồn hổ báo. Có lê lết đi xuống đường, Khi ấy con nghĩ, con chỉ còn có mẹ. Con không biết mẹ sẽ nói gì. Nhưng con nghĩ, mẹ sẽ không bao giờ giết con, dù cho con là đồ biến thái bệnh hoạn như mẹ nghĩ. Con thuê taxi về nhà. Mẹ ngồi ở phòng khách, khóc nức nở.Thấy con, mẹ bật dậy. mẹ giơ chiếc điện thoại của mẹ. mẹ mở file ảnh cho con xem. Những tấm hình con không một mảnh vải che thân. Con không biết đó là khi nào, nhưng con biết đó là do chính người yêu con chụp có lẽ là khi con đang ngủ. người ta gửi đến cho mẹ. Con biết ai gửi cho mẹ rồi. Con cũng biết là con sai rồi, không phải vì con đã yêu, mà là con đã chọn phường đốn mạt để làm tri kỉ. Mẹ dúi đầu con xuống sofa, con nhớ mẹ đã đánh con suốt 10 phút. Con không chống đỡ. Không khóc. Không gì cả. con biết mẹ đang trong cảm giác mất trắng một niềm hi vọng. Mẹ đã thất vọng từ lâu rồi, chẳng qua mẹ chưa biết đấy thôi. Con đã không thể là chàng trai như mẹ muốn. Con xin lỗi, con phải rẽ trái. Nhưng ngả rẽ ấy cũng đầy cạm bẫy và sự rối trá. Con cũng như mẹ, lúc này, con chẳng còn gì cả. mẹ nói mẹ đang sợ hãi, dường như mẹ sinh ra quái vật chứ không phải con người. Con cũng không hạnh phúc khi là một người như vậy. Con không điều khiển được mình hướng vào những người con gái khác, vì con không rung động. Nhưng con cũng không phải là một con quái vật trong căn nhà của mẹ. Con yêu bằng trái tim bất thường, nhưng con vẫn là con của mẹ. Con lên phòng, đóng chặt cửa, con uống thuốc ngủ và con nghĩ con sẽ quên đi. Cái chết cũng là một lựa chọn nếu chúng ta thấy cuộc sống chẳng đáng gì. Nhưng chết được hay không lại là quyền quyết định của ông trời. thế nên mẹ mới lao vào phòng và ném con vào bệnh viện. Con biết, mẹ sẽ không dám nghĩ con sẽ chết. Nhưng mẹ cũng không dám nghĩ mình sẽ thừa nhận con trai mình là một đứa đồng tính xấu xa.
Con đã không còn là con nữa khi trở về từ bệnh viện. Con ngồi lơ mơ trong nhà nghĩ về cuộc sống của mình. Mẹ biết không hai mươi năm con sống, 5 năm con biết yêu, khoảnh khắc hạnh phúc gom lại có lẽ chưa đầy một tháng. Còn lại là sợ hãi, hồi hộp, lo lắng sự mất mát, đổ vỡ. Con cũng không giữ được cho mình trái tim bình tĩnh để yêu ghét cho công bằng. Con đã không làm được gì ngoài việc tự tìm cách giải quyết những đau khổ và đổ vỡ cứ đến liên tiếp. Con nhớ mẹ có hỏi con rằng, tại sao người yêu con lại dễ dàng lên giường với bạn mẹ thế, phải chăng đó là bản năng của người đồng tính? Con đã không trả lời được mẹ. Con nghĩ không phải là người đồng tính nào cũng vậy, mà đó là bản chất của những kẻ tham lam, tham dục và tham tiền. Bạn mẹ tham dục, khi không tán tỉnh được con là dùng tiền mua được người yêu con. Và người yêu con thì mê tiền và mê danh vọng, anh ta nghĩ cũng sớm nổi tiếng thôi. Con không biết nữa, nhưng nhắc đến là con đau lắm.
Mẹ!
Con ra đi, vì con thấy mẹ đang khổ sở quá, khổ sở để đối mặt với sự thật về con, khổ sở vì phải chăm sóc một đứa con mà nó chỉ muốn rẽ trái. Con không tự tử nữa đâu mẹ ạ. Vì mình nên biết yêu sự sống của mình. Nhưng con sẽ rời xa mẹ, để khi nào mẹ đủ bình tâm để thứ tha và con thấy trái tim mình lành lặn lại, con sẽ trở lại thăm mẹ .Mẹ lấy chồng đi, hoặc mẹ sinh thêm một đứa con nữa đi nếu mẹ thấy mình đủ sức. Hãy coi như chưa có con trên đời, vì con là đứa lạc loài, giẫy đạp khỏi mọi lo lắng và chăm sóc của mẹ. Nhưng, con cũng đâu còn gì ngoài thân xác này, khi con chẳng được làm một công việc mình yêu thích, yêu một người muốn yêu.
Khi con đi rồi, mẹ nhớ đêm ngủ máy lạnh phải quàng khăn vào cổ mẹ nhé. Cổ họng mẹ vốn không tốt mà. Và khi con đi rồi, mẹ đừng xem phim Hàn quốc nữa, mẹ tập thiền đi, tốt cho sức khoẻ nữa, mẹ à.
Tôi ngồi suốt buổi chiều trong phòng của con trai. Dường như Phương vẫn đang ở đâu đó, trong từng đồ vật và trong khuôn mặt đẹp như bức tranh, đôi mắt nhìn tôi u sầu. Tôi đã không đủ sức để thông cảm để tha thứ. Nhưng tôi cũng nào cho ai lựa chọn cuộc đời mình? Tôi không biết làm gì, để Phương quay về. Tôi muốn Phương đi bên lề phải, để đến khi nhắm mắt, tôi được thấy lòng nhẹ nhõm...
Mẹ!
Con biết mẹ sẽ tức giận hoặc sẽ dằn vặt rất nhiều khi mẹ biết con bỏ đi. Nhưng con không ở lại mái nhà này được nữa, khi mẹ đã biết được sự thật về con sẽ khó lòng tha thứ. Đã biết bao lần con muốn nói, mẹ, cho con rẽ trái nhé. Nhưng mẹ nghiêm khắc như một nhà sư phạm mẫu mực, ý chí mẹ rắn chắc như bàn thạch và mẹ, con xin lỗi, mẹ không biết lắng nghe. Con làm mẹ xấu hổ với mọi người vì con không phải là đứa con trai bình thường. Con yêu một người đàn ông mạnh mẽ và con nghĩ rằng con hạnh phúc về điều đó. Mẹ chỉ biết được câu chuyện khi tình yêu của con tan vỡ mà thôi. Mẹ chưa bao giờ biết, ngay từ khi học tiểu học, con đã muốn chơi những trò chơi con gái, khi vào cấp III, con đã muốn mặc thật diện và con luôn mơ ước có người đến đón mình đi một nơi thật xa. Nếu con là một đứa con trai bình thường, thì con sẽ phải làm điều ngược lại. Con sống khép kín trong căn phòng của mình, rất ghét mẹ đụng vào mọi đồ đạc. mẹ cũng ít đụng vào đồ đạc của con, vì thực sự con rất ngăn nắp. Khi con gia nhập nhóm múa, con cũng phải giấu mẹ. Mẹ thích con làm chủ tịch tập đoàn nào đó, như những bộ phim Hàn Quốc mẹ xem mỗi ngày. Những anh chàng bảnh tỏng, cùng lúc có vài ba cô gái yêu và bố mẹ cũng sắp sẵn những mối quan hệ trước. Mẹ khen đó là sự nề nếp, gia phong. Con sợ hãi lối sắp đặt đó. Nó là sự nền nếp giả tạo và buộc con người ta vào một vòng kim cô đau đớn mà không phải ai cũng thấm thía. Con sợ những sự đối đãi của những kẻ đạo đứa giả.
Con đi học múa ở nhà văn hoá Thanh niên cũng phải giấu mẹ. Khi đó con 15 tuổi. Ai cũng khen con có vóc dáng đẹp. Con rất đẹp trai. Các bạn gái trong nhóm múa rất mê con. Nhưng con lại mê cậu bạn trong nhóm. Chúng con thân nhau đến mức, cậu ấy đưa đón con đi học hàng ngày. Mẹ biết. mẹ tìm được con khi con đang thay giày chuẩn bị vào giờ học nhảy. Chúng con muốn làm một nhóm nhảy “hot” nhất. Con đã nói dối cha mẹ là con đi học Anh văn. Mẹ mắng thầy giáo té tát. mẹ lôi con ra khỏi lớp. Mẹ chỉ tay vào mặt bạn con: “Tôi cấm cậu không được giao du với con tôi. Nó không cần phải học mấy thứ ẻo lả này”. Về sau, con vẫn trốn mẹ đi học, nhưng con cũng chỉ học thêm được mấy tháng nữa, con tự nghỉ . Vì bạn ấy xa lánh con. Bạn ấy giận con nhiều lắm. Sau này con vẫn nghĩ, nếu lúc đó con đủ mạnh mẽ để gạt tay mẹ ra, con trở lại lớp học. Sau đó con sẽ về nhận lỗi và nói chuyện với mẹ sau. Con nghĩ đó mới là thái độ văn minh, mẹ nhỉ. Nhưng khi đó cả hai mẹ con mình đều không kiểm soát được mọi thứ. mẹ làm con đau, đau lắm mẹ ạ. Con càng rúc mình vào mạng internet, lầm lũi như một con rùa. Ngày con thi đại học, con muốn thi làm diễn viên, mẹ nói mẹ đã làm hồ sơ sẵn rồi, con chỉ ký vào thôi, mẹ sẽ mang đi nộp. Con thi đậu ngành tài chính ngân hàng, mẹ đi khoe gần nửa thành phố. Con xấu hổ cúi mặt mỗi khi mẹ đem con ra như một tấm gương lớn treo trong phòng khách nhà mình. Mẹ không biết, con vẫn đang là một vũ công, đi diễn hàng đêm trong các tụ điểm của thành phố. Mẹ vẫn miệt mài với công việc của công ty, mẹ yêu công việc của mẹ và mẹ đã từ bỏ cả hạnh phúc riêng tư để hy sinh cho công việc. Nhưng mẹ không bao giờ biết con cũng yêu thích công việc của mình như thế nào. Con vẫn ở nhà, đóng kín cửa phòng, cho đến khi mẹ về và gõ cửa. Con ló đầu ra chào mẹ, rồi khoá trái cửa, thả mình qua cửa sổ và bạn con chờ sẵn ngoài ngã tư, chúng con lao đi. Có lần mẹ phát hiện con trên tivi, mẹ tìm đến trưởng nhóm múa, mẹ nói cấm họ không được lôi kéo con trai mẹ. Con đã ngồi trong phòng mẹ cả ngày thứ bảy, con nói cho mẹ tất cả những điều con nghĩ về nghề múa, nhưng mẹ nghe xong và kết luận: “Cấm!”. Con lặng người, vì sự lạnh lùng của mẹ.
Khi con đi diễn, có một ông bạn kinh doanh của mẹ mê con và nói sẽ lăng xê cho con thành ca sĩ, nếu con muốn. ông ấy không biết con là con của mẹ. ông ấy theo đuổi con về tận nhà. mẹ lại tưởng là ông ấy đến tìm mẹ. Con thót tim sợ hãi nếu mẹ biết chuyện. Con tìm cách trốn ông ấy. Lúc đó, con đang yêu một ca sĩ trẻ. Anh vừa tách khỏi một nhóm hát nổi tiếng và anh rất xuống tinh thần. Con cần ở bên anh ấy. Chúng con yêu nhau và con giữ gìn mối tình này như một vật thiêng. Ông ấy biết điếu đó và tìm cách chia rẽ mối tình của chúng con. Và ông ấy nói nếu không đồng ý, ông ấy sẽ đến nói cho mẹ biết tất cả. Con sợ hãi, con thất vọng, con sợ mẹ sẽ giết con chết vì mẹ coi hành vi bất thường trong đời sống đều đáng tội chết. Con không biết phải làm gì cả. Con gọi cho người yêu con, nhưng anh ấy tắt máy. Con đến chung cu của anh ở quận 4. Con chỉ muốn được nằm bên cạnh anh ấy, không để làm gì cả, chỉ để thấy mình có một người đủ thông cảm để chia sẻ thôi. Ngoài anh ấy ra, con không biết nói với ai hết. Không ai được phép biết con là người đồng tính ngoài anh ấy. Nhưng khi con đến nơi, điều làm con đau đớn nhất đã xảy ra. Ông ta đã tìm mọi cách để lên giường cùng anh ấy. Con cũng không ngờ, người con yêu và tin như vậy, lại là một kẻ dễ dãi đến bệnh hoạn. Khi nhận ra con, ông ấy lao đến, giữ con lại. Con đã tát vào mặt người đàn ông có vẻ bọc thành đạt, luôn lên báo nói chuyện làm giàu và chữ Đức chữ Tâm. Con tát cả vào mặt chàng ca sĩ có khuôn mặt nai tơ nhưng tâm hồn hổ báo. Có lê lết đi xuống đường, Khi ấy con nghĩ, con chỉ còn có mẹ. Con không biết mẹ sẽ nói gì. Nhưng con nghĩ, mẹ sẽ không bao giờ giết con, dù cho con là đồ biến thái bệnh hoạn như mẹ nghĩ. Con thuê taxi về nhà. Mẹ ngồi ở phòng khách, khóc nức nở.Thấy con, mẹ bật dậy. mẹ giơ chiếc điện thoại của mẹ. mẹ mở file ảnh cho con xem. Những tấm hình con không một mảnh vải che thân. Con không biết đó là khi nào, nhưng con biết đó là do chính người yêu con chụp có lẽ là khi con đang ngủ. người ta gửi đến cho mẹ. Con biết ai gửi cho mẹ rồi. Con cũng biết là con sai rồi, không phải vì con đã yêu, mà là con đã chọn phường đốn mạt để làm tri kỉ. Mẹ dúi đầu con xuống sofa, con nhớ mẹ đã đánh con suốt 10 phút. Con không chống đỡ. Không khóc. Không gì cả. con biết mẹ đang trong cảm giác mất trắng một niềm hi vọng. Mẹ đã thất vọng từ lâu rồi, chẳng qua mẹ chưa biết đấy thôi. Con đã không thể là chàng trai như mẹ muốn. Con xin lỗi, con phải rẽ trái. Nhưng ngả rẽ ấy cũng đầy cạm bẫy và sự rối trá. Con cũng như mẹ, lúc này, con chẳng còn gì cả. mẹ nói mẹ đang sợ hãi, dường như mẹ sinh ra quái vật chứ không phải con người. Con cũng không hạnh phúc khi là một người như vậy. Con không điều khiển được mình hướng vào những người con gái khác, vì con không rung động. Nhưng con cũng không phải là một con quái vật trong căn nhà của mẹ. Con yêu bằng trái tim bất thường, nhưng con vẫn là con của mẹ. Con lên phòng, đóng chặt cửa, con uống thuốc ngủ và con nghĩ con sẽ quên đi. Cái chết cũng là một lựa chọn nếu chúng ta thấy cuộc sống chẳng đáng gì. Nhưng chết được hay không lại là quyền quyết định của ông trời. thế nên mẹ mới lao vào phòng và ném con vào bệnh viện. Con biết, mẹ sẽ không dám nghĩ con sẽ chết. Nhưng mẹ cũng không dám nghĩ mình sẽ thừa nhận con trai mình là một đứa đồng tính xấu xa.
Con đã không còn là con nữa khi trở về từ bệnh viện. Con ngồi lơ mơ trong nhà nghĩ về cuộc sống của mình. Mẹ biết không hai mươi năm con sống, 5 năm con biết yêu, khoảnh khắc hạnh phúc gom lại có lẽ chưa đầy một tháng. Còn lại là sợ hãi, hồi hộp, lo lắng sự mất mát, đổ vỡ. Con cũng không giữ được cho mình trái tim bình tĩnh để yêu ghét cho công bằng. Con đã không làm được gì ngoài việc tự tìm cách giải quyết những đau khổ và đổ vỡ cứ đến liên tiếp. Con nhớ mẹ có hỏi con rằng, tại sao người yêu con lại dễ dàng lên giường với bạn mẹ thế, phải chăng đó là bản năng của người đồng tính? Con đã không trả lời được mẹ. Con nghĩ không phải là người đồng tính nào cũng vậy, mà đó là bản chất của những kẻ tham lam, tham dục và tham tiền. Bạn mẹ tham dục, khi không tán tỉnh được con là dùng tiền mua được người yêu con. Và người yêu con thì mê tiền và mê danh vọng, anh ta nghĩ cũng sớm nổi tiếng thôi. Con không biết nữa, nhưng nhắc đến là con đau lắm.
Mẹ!
Con ra đi, vì con thấy mẹ đang khổ sở quá, khổ sở để đối mặt với sự thật về con, khổ sở vì phải chăm sóc một đứa con mà nó chỉ muốn rẽ trái. Con không tự tử nữa đâu mẹ ạ. Vì mình nên biết yêu sự sống của mình. Nhưng con sẽ rời xa mẹ, để khi nào mẹ đủ bình tâm để thứ tha và con thấy trái tim mình lành lặn lại, con sẽ trở lại thăm mẹ .Mẹ lấy chồng đi, hoặc mẹ sinh thêm một đứa con nữa đi nếu mẹ thấy mình đủ sức. Hãy coi như chưa có con trên đời, vì con là đứa lạc loài, giẫy đạp khỏi mọi lo lắng và chăm sóc của mẹ. Nhưng, con cũng đâu còn gì ngoài thân xác này, khi con chẳng được làm một công việc mình yêu thích, yêu một người muốn yêu.
Khi con đi rồi, mẹ nhớ đêm ngủ máy lạnh phải quàng khăn vào cổ mẹ nhé. Cổ họng mẹ vốn không tốt mà. Và khi con đi rồi, mẹ đừng xem phim Hàn quốc nữa, mẹ tập thiền đi, tốt cho sức khoẻ nữa, mẹ à.
Tôi ngồi suốt buổi chiều trong phòng của con trai. Dường như Phương vẫn đang ở đâu đó, trong từng đồ vật và trong khuôn mặt đẹp như bức tranh, đôi mắt nhìn tôi u sầu. Tôi đã không đủ sức để thông cảm để tha thứ. Nhưng tôi cũng nào cho ai lựa chọn cuộc đời mình? Tôi không biết làm gì, để Phương quay về. Tôi muốn Phương đi bên lề phải, để đến khi nhắm mắt, tôi được thấy lòng nhẹ nhõm...
Thứ Năm, 24 tháng 6, 2010
Viết cho người tôi yêu!!!
Ngày 30/4, chắc chắn sẽ là một ngày vô cùng đáng nhớ trong cuộc đời anh.Đó là ngày mà định mệnh đã đưa anh đến bên em.
Từ khi biết em anh đã rất mong chờ ngày ấy trong tâm trạng hồi hộp pha một chút lo lắng.Và giờ đây anh biết rằng mình đã quyết định đúng em à. Đúng bởi lẽ đó chính là cơ hội để anh kiểm chứng lại tình cảm của mình giành cho em và những xúc cảm cho lần đầu gặp em.ĐÚng cũng vì anh muốn cho em thấy anh chỉ có thế thôi. Tất cả mọi thứ dường như nguyên vẹn không thay đổi trước và sau giây phút ấy.Chỉ có một điều thay đổi đó là khao khát được ôm em vào lòng và nói với em rằng :"Anh yêu em, hãy là bến bờ của cuộc đời anh nhé ".
Gặp em. Anh tìm thấy những giây phút bình yên và hạnh phúc.Anh đã thực sự hạnh phúc.Trong lòng anh em đã trở thành một cái gì đó đầy ý nghĩa. P à, anh đã suy nghĩ rất nhiều về em, về tình yêu của chúng ta và cả về tương lai nữa.Anh luôn đặt ra câu hỏi cho mình: Anh nên phải làm gì để tình yêu này sẽ mãi không phai? Anh nên phải làm gì để em mãi ở bên anh? Anh nên phải làm gì để em sẽ không quên anh như quên một kẻ qua đường lạc lối? Anh nên làm gì để em được hạnh phúc như anh khi được gần em?Hạnh phúc phải chi là quá mong manh, phải chi phải đánh đổi cả "cay đắng" để có "ngọt bùi". Anh đang hưởng hạnh phúc mà có lẽ chưa hiểu hết giá trị của 2 từ quí giá ấy. Anh trân trọng tình cảm của em,trân trọng những gì thuộc về em, trân trọng cuộc sống của em và trân trọng cái quyền được lựa chọn của em nữa. ĐÚng là đối với em anh đã có cảm giác mà từ trước đến giờ anh chưa có với ai, không hoài nghi.Nhiều khi như anh đã quen em từ thuở nào rồi.Gần gũi và thân thuộc, giản dị và chân thành, nhiệt tình và nồng ấm. Giờ đây anh vẫn xao xuyến vì được ôm em vào lòng. Anh ước gì thời gian đừng vô tình làm nguội đi những xúc cảm ấy. P ơi hạnh phúc có giản đơn như thế không em. Hạnh phúc có vững bền mãi mãi không em? Hãy cho anh biết không điều gì là không thể đi em?Anh yêu em! Gặp em dường như chỉ trong thoáng giây mà trong anh tình yêu đã lớn lên lấp đầy con tim đang thổn thức vì một chữ " P-người tôi yêu". Cám ơn em đã cho anh những giây phút hạnh phúc. Anh đã ao ước và anh sẽ hạnh phúc biết bao nếu em nói với anh rằng "em rất yêu anh". Nhưng ông trời chắc đã nghĩ rằng cho anh như thế là đã quá nhiều rồi chăng? P ơi, khi yêu tất cả là màu hồng của hạnh phúc lứa đôi. Còn cuộc sống thì không cho ai đều như ý nguyện cả. EM CÓ ĐỒNG Ý VỚI ANH GẠT QUA MỌI THỨ ĐỂ ĐẾN VỚI NHAU, SỐNG CHO NHAU VÀ VÌ NHAU KHÔNG? Hãy để trong anh tình yêu vẫn như giây phút ban đầu được không em? Thực ra đó là mong muốn và hi vọng của anh nhưng anh không muốn gây cho em bất kì áp lực nào cả. Nếu một ngày bên anh, em không tìm thấy điều gì nữa hãy cứ rời xa anh và đừng áy náy cho một kẻ chung tình lẻ loi em nhé.Yêu em rất nhiều! cám ơn em vì tất cả.Cám ơn cuộc sống đã cho anh điều quí giá này!Anh yêu em!
Từ khi biết em anh đã rất mong chờ ngày ấy trong tâm trạng hồi hộp pha một chút lo lắng.Và giờ đây anh biết rằng mình đã quyết định đúng em à. Đúng bởi lẽ đó chính là cơ hội để anh kiểm chứng lại tình cảm của mình giành cho em và những xúc cảm cho lần đầu gặp em.ĐÚng cũng vì anh muốn cho em thấy anh chỉ có thế thôi. Tất cả mọi thứ dường như nguyên vẹn không thay đổi trước và sau giây phút ấy.Chỉ có một điều thay đổi đó là khao khát được ôm em vào lòng và nói với em rằng :"Anh yêu em, hãy là bến bờ của cuộc đời anh nhé ".
Gặp em. Anh tìm thấy những giây phút bình yên và hạnh phúc.Anh đã thực sự hạnh phúc.Trong lòng anh em đã trở thành một cái gì đó đầy ý nghĩa. P à, anh đã suy nghĩ rất nhiều về em, về tình yêu của chúng ta và cả về tương lai nữa.Anh luôn đặt ra câu hỏi cho mình: Anh nên phải làm gì để tình yêu này sẽ mãi không phai? Anh nên phải làm gì để em mãi ở bên anh? Anh nên phải làm gì để em sẽ không quên anh như quên một kẻ qua đường lạc lối? Anh nên làm gì để em được hạnh phúc như anh khi được gần em?Hạnh phúc phải chi là quá mong manh, phải chi phải đánh đổi cả "cay đắng" để có "ngọt bùi". Anh đang hưởng hạnh phúc mà có lẽ chưa hiểu hết giá trị của 2 từ quí giá ấy. Anh trân trọng tình cảm của em,trân trọng những gì thuộc về em, trân trọng cuộc sống của em và trân trọng cái quyền được lựa chọn của em nữa. ĐÚng là đối với em anh đã có cảm giác mà từ trước đến giờ anh chưa có với ai, không hoài nghi.Nhiều khi như anh đã quen em từ thuở nào rồi.Gần gũi và thân thuộc, giản dị và chân thành, nhiệt tình và nồng ấm. Giờ đây anh vẫn xao xuyến vì được ôm em vào lòng. Anh ước gì thời gian đừng vô tình làm nguội đi những xúc cảm ấy. P ơi hạnh phúc có giản đơn như thế không em. Hạnh phúc có vững bền mãi mãi không em? Hãy cho anh biết không điều gì là không thể đi em?Anh yêu em! Gặp em dường như chỉ trong thoáng giây mà trong anh tình yêu đã lớn lên lấp đầy con tim đang thổn thức vì một chữ " P-người tôi yêu". Cám ơn em đã cho anh những giây phút hạnh phúc. Anh đã ao ước và anh sẽ hạnh phúc biết bao nếu em nói với anh rằng "em rất yêu anh". Nhưng ông trời chắc đã nghĩ rằng cho anh như thế là đã quá nhiều rồi chăng? P ơi, khi yêu tất cả là màu hồng của hạnh phúc lứa đôi. Còn cuộc sống thì không cho ai đều như ý nguyện cả. EM CÓ ĐỒNG Ý VỚI ANH GẠT QUA MỌI THỨ ĐỂ ĐẾN VỚI NHAU, SỐNG CHO NHAU VÀ VÌ NHAU KHÔNG? Hãy để trong anh tình yêu vẫn như giây phút ban đầu được không em? Thực ra đó là mong muốn và hi vọng của anh nhưng anh không muốn gây cho em bất kì áp lực nào cả. Nếu một ngày bên anh, em không tìm thấy điều gì nữa hãy cứ rời xa anh và đừng áy náy cho một kẻ chung tình lẻ loi em nhé.Yêu em rất nhiều! cám ơn em vì tất cả.Cám ơn cuộc sống đã cho anh điều quí giá này!Anh yêu em!
Thứ Ba, 1 tháng 6, 2010
gửi người anh yêu!
Em yêu quý!
Hôm nay là một ngày trọng đại với cả anh và em! Kỷ niệm một tháng hai đứa mình quen nhau. Và quan trọng hơn, ngày này lại trùng với ngày em yêu của anh ra đời. Anh thật vui, hạnh phúc khi có em luôn ở bên anh. Được em yêu và quan tâm lòng anh thật ấm áp.
Lời đầu tiên, anh gửi tới người anh yêu một tình yêu thương nồng cháy. Chúc em yêu của anh thêm một tuổi mới tràn đầy niềm tin, hy vọng; thành đạt và hạnh phúc. Và quan trọng hơn, cầu mong cho tình yêu của hai đứa mình sẽ mãi mãi mặn nồng như ngày đầu gặp gỡ. Hãy luôn ở bên anh em nhé!
Em à, em đừng bao giờ buồn nữa nhé. Dù có bất cứ chuyện gì xảy ra, anh sẽ luôn ở bên em, đứng sau em, ủng hộ em. Sẽ là bờ vai cho em tựa vào những khi em mệt mỏi; là tổ ấm để em tìm về những khi em cần nghỉ ngơi. Anh sẽ làm hết sức mình để có thể mang lại hạnh phúc cho em!
Hãy tin tưởng ở anh và cả hai đứa mình cùng cố gắng em nhé!
xxxLovexxx
Hôm nay là một ngày trọng đại với cả anh và em! Kỷ niệm một tháng hai đứa mình quen nhau. Và quan trọng hơn, ngày này lại trùng với ngày em yêu của anh ra đời. Anh thật vui, hạnh phúc khi có em luôn ở bên anh. Được em yêu và quan tâm lòng anh thật ấm áp.
Lời đầu tiên, anh gửi tới người anh yêu một tình yêu thương nồng cháy. Chúc em yêu của anh thêm một tuổi mới tràn đầy niềm tin, hy vọng; thành đạt và hạnh phúc. Và quan trọng hơn, cầu mong cho tình yêu của hai đứa mình sẽ mãi mãi mặn nồng như ngày đầu gặp gỡ. Hãy luôn ở bên anh em nhé!
Em à, em đừng bao giờ buồn nữa nhé. Dù có bất cứ chuyện gì xảy ra, anh sẽ luôn ở bên em, đứng sau em, ủng hộ em. Sẽ là bờ vai cho em tựa vào những khi em mệt mỏi; là tổ ấm để em tìm về những khi em cần nghỉ ngơi. Anh sẽ làm hết sức mình để có thể mang lại hạnh phúc cho em!
Hãy tin tưởng ở anh và cả hai đứa mình cùng cố gắng em nhé!
xxxLovexxx
Thứ Tư, 19 tháng 5, 2010
Diamond Bay -nha Trang .
Hanh Phúc ở phía trước và tận chân trời.....
co gang len a nhe !
Thứ Tư, 21 tháng 4, 2010
Ta tưởng rằng ta yêu những cơn mưa bất chợt nhưng thật ra ta chỉ yêu những ca từ, hình ảnh lãng mạn trong một bài hát, bài thơ nào đó. Để khi đi dưới mưa một mình thấy cô đơn và lạnh lẽo biết bao.
Ta luôn ước một ngày nào đó sẽ có một người mà bấy lâu ta tìm kiếm xuất hiện. Cứ nghĩ rằng tình yêu như một giấc mơ đẹp. Nhưng cuộc đời thật không là câu chuyện cổ tích. Bạn vẫn lạnh lùng như cái cách bạn đối xử bấy lâu. Sẽ không có tình yêu giữa hoàng tử và nàng Lọ Lem giữa đời thường bao giờ.
Đôi khi ta mặc định rằng ai đó là bạn thân bởi có lẽ chơi với nhau lâu quá! Nhưng mãi mãi chúng ta như những người xa lạ. Bạn sẽ nhanh chóng quên tôi nếu chỉ một thời gian tôi không liên lạc. Có chăng, tôi chỉ là một cái tên trong danh bạ điện thoại. Và cô độc...
Lắm lúc ta khóc vì những lần tưởng như ta nhớ nhà, nhớ gia đình lắm, nhưng khi đã quen với Sài thành, ta nhớ nhà có chăng chỉ là những lúc ta vấp ngã, thất bại, cần một điểm tựa vững chắc, bao dung...
Rất nhiều lần ta buồn vì bạn, nghĩ về bạn và luôn muốn biết xem giờ bạn đang làm gì, có đang nhớ đến ai khác không, tưởng rằng thời gian dành cho bạn sẽ chiếm hết suy nghĩ của ta. Nhưng không, công việc cuốn ta đi, những bài thi, những câu chuyện mới bắt đầu và bạn lẫn vào đâu đó trong chúng.
Và vô tình nghe "Khi cô đơn em nghĩ đến ai" thấy không cần thiết phải trả lời. Hãy cho trái tim nghỉ ngơi để biết rằng thời gian qua mình đã ngộ nhận nhiều thứ...
Ta luôn ước một ngày nào đó sẽ có một người mà bấy lâu ta tìm kiếm xuất hiện. Cứ nghĩ rằng tình yêu như một giấc mơ đẹp. Nhưng cuộc đời thật không là câu chuyện cổ tích. Bạn vẫn lạnh lùng như cái cách bạn đối xử bấy lâu. Sẽ không có tình yêu giữa hoàng tử và nàng Lọ Lem giữa đời thường bao giờ.
Đôi khi ta mặc định rằng ai đó là bạn thân bởi có lẽ chơi với nhau lâu quá! Nhưng mãi mãi chúng ta như những người xa lạ. Bạn sẽ nhanh chóng quên tôi nếu chỉ một thời gian tôi không liên lạc. Có chăng, tôi chỉ là một cái tên trong danh bạ điện thoại. Và cô độc...
Lắm lúc ta khóc vì những lần tưởng như ta nhớ nhà, nhớ gia đình lắm, nhưng khi đã quen với Sài thành, ta nhớ nhà có chăng chỉ là những lúc ta vấp ngã, thất bại, cần một điểm tựa vững chắc, bao dung...
Rất nhiều lần ta buồn vì bạn, nghĩ về bạn và luôn muốn biết xem giờ bạn đang làm gì, có đang nhớ đến ai khác không, tưởng rằng thời gian dành cho bạn sẽ chiếm hết suy nghĩ của ta. Nhưng không, công việc cuốn ta đi, những bài thi, những câu chuyện mới bắt đầu và bạn lẫn vào đâu đó trong chúng.
Và vô tình nghe "Khi cô đơn em nghĩ đến ai" thấy không cần thiết phải trả lời. Hãy cho trái tim nghỉ ngơi để biết rằng thời gian qua mình đã ngộ nhận nhiều thứ...
Đã bao lần tôi muốn dùng viết để vẽ lại một phần đời của mình, nhưng rồi sự ngập ngừng cứ làm lỗi hẹn. Có những bí mật cuộc đời mà người ta muốn giấu kín, chôn vùi nó đi. Nhưng đôi khi vết thương lại tấy lên...
Tôi sinh ra đã bị “khuyết tật”, cái “khuyết tật” mà người đời gọi là “thế giới thứ ba”, thế giới mà tôi không dám thừa nhận. Tôi sống khép mình trong vỏ ốc, càng tỏ bản lĩnh mình là đàn ông thì thân thể tôi như bị ngàn vết kim châm... Nhiều lúc tôi tự hỏi mình sống bằng thể xác nhưng phải chăng tâm hồn đã chết lâm sàng?
Tôi vực tâm hồn mình dậy bằng tất cả niềm tin vào những trang sách, vào những đêm không ngủ để tự nhận biết mình phải làm gì từ cuộc đời này.
Người ta bảo rằng con người hạnh phúc khi được làm những điều mình muốn, sống với những gì mình đang có. Nhưng tôi thì không bao nhiêu. .
Vậy đó, tôi đã vẽ một tí cuộc đời tôi trên trang giấy này. Tôi tha thiết xin các đấng sinh thành hãy thấu hiểu con trẻ muốn gì. Nếu trái tim con rẽ trái, hay “khuyết tật” tâm hồn thì hãy lặng lẽ đi sau con, nâng đỡ con để con tự tin bước vào cuộc sống đáng yêu này. Xin người đừng làm con đau, đừng để con phải vật vã với áp lực tinh thần, để con tự tin nói rằng đó mới là con, là cuộc sống của con...
Tôi sinh ra đã bị “khuyết tật”, cái “khuyết tật” mà người đời gọi là “thế giới thứ ba”, thế giới mà tôi không dám thừa nhận. Tôi sống khép mình trong vỏ ốc, càng tỏ bản lĩnh mình là đàn ông thì thân thể tôi như bị ngàn vết kim châm... Nhiều lúc tôi tự hỏi mình sống bằng thể xác nhưng phải chăng tâm hồn đã chết lâm sàng?
Tôi vực tâm hồn mình dậy bằng tất cả niềm tin vào những trang sách, vào những đêm không ngủ để tự nhận biết mình phải làm gì từ cuộc đời này.
Người ta bảo rằng con người hạnh phúc khi được làm những điều mình muốn, sống với những gì mình đang có. Nhưng tôi thì không bao nhiêu. .
Vậy đó, tôi đã vẽ một tí cuộc đời tôi trên trang giấy này. Tôi tha thiết xin các đấng sinh thành hãy thấu hiểu con trẻ muốn gì. Nếu trái tim con rẽ trái, hay “khuyết tật” tâm hồn thì hãy lặng lẽ đi sau con, nâng đỡ con để con tự tin bước vào cuộc sống đáng yêu này. Xin người đừng làm con đau, đừng để con phải vật vã với áp lực tinh thần, để con tự tin nói rằng đó mới là con, là cuộc sống của con...
Thứ Tư, 3 tháng 3, 2010
Thứ Tư, 3 tháng 2, 2010
bữa nay đi học nghiệp vụ mà mình chằng có cảm giác gì cả. Thầy gíao của mình thì còn rất trẻ. Anh dạy rất tốt nhưng mình thì học chẳng tập trung gì cả. Chán thật đấy. Đầu óc cứ nghĩ đi đâu ấy! Mình cũng chẳng biết là mình đang nghĩ gì nữa. Chỉ lúc nào cũng cảm thấy lẻ loi giữa thành phố đông đúc này!!!!!!!!!!111
Thứ Sáu, 29 tháng 1, 2010
VIẾT CHO NGƯỜI RA ĐI ! !!!!!!!!!!!
Đêm nay sau những gì xảy ra, anh chợt nhận ra đâu là hạnh phúc, đâu là con đường anh nên đi. Anh không thể tiếp tục đuổi hình bắt bóng cùng em. Anh mệt mỏi và thất vọng. Dừng lại thôi em.
anh từng tin, rất tin rằng em là một nửa đích thực của cuộc đời mình. Một nửa yêu thương mà bấy lâu nay anh kiếm tìm trong hoài vọng. Khi em đến, anh ngỡ ngàng trong niềm vui sướng tột cùng. Anh ngây ngất trong men say hạnh phúc. anh nghĩ rằng cuộc đời này với anh vậy là đủ. Anh đóng chặt tim mình với tất cả những người quan tâm đến anh. Anh chỉ cần có em là quá đủ. Vậy mà em đã làm anh đau. Rất đau!
Anh biết hai đứa mình đã tìm thấy sự đồng cảm lớn ở nhau. Khi điều em nói chính là điều anh đang suy nghĩ. Chúng ta đều là những người biết tự lập từ rất sớm. Và cũng vì thế, với anh và em, đều rất quý, rất trân trọng tấm chân tình của những ai dành cho mình. Đau đớn làm sao, phải chăng chính điều đó đã làm anh ngộ nhận?
Không! Anh không tin là mình ngộ nhận. Em luôn có mặt bên anh những lúc anh cần. Dù khoảng cách, dù mưa gió, dù bận rộn đến đâu - chỉ cần anh nhấc máy và alo. Em mang đến cho anh thật nhiều nụ cười, niềm vui và hạnh phúc. Đã rất lâu rồi anh mới lại cười nhiều như thế.
Nhưng cái tôi trong em cũng thật lớn biết bao. Khi giận nhau, em chẳng bao giờ chủ động làm hòa. Khi anh đốt cháy mình trong nỗi nhớ em cồn cào thì em vẫn mặc nhiên im lặng. Em quá giỏi chịu đựng. Cả nỗi đau và nỗi nhớ. Cuộc sống đã tôi luyện em thành như thế, phải không em?
Tối, anh nằm ngủ và mơ em gặp chuyện không hay. Anh bàng hoàng tỉnh dậy. Vơ vội điện thoại, anh gọi điện cho em. Vẳng lại đầu bên kia không phải là tiếng chuông đổ dài như thường lệ mà là tiếng cài đặt tự động: “Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liêc lạc được…”.
Anh bàng hoàng lo lắng. Anh mở Yahoo tìm em nhưng không có gì thể hiện em đang trực tuyến. Email gửi tới em không được trả lời. Mọi cố gắng của anh rơi vào khoảng không im lặng. Anh sợ hãi tột cùng… Nếu có chuyện gì xảy ra với em… Em không dám nghĩ tiếp. Suốt đêm… anh không ngủ.
Sáng, điện thoại của em vẫn không liên lạc được. Lòng anh nóng như lửa đốt. Bạn anh bảo chắc máy em hết pin hoặc em tắt máy… Điều đó không làm giảm bớt nỗi lo lắng trong anh…
Chiều, anh nhấc máy gọi cho em với suy nghĩ sẽ lại là tiếng cô phát thanh viên thông báo máy không liên lạc được. Nhưng không… đầu bên kia, giọng em vẫn tỉnh như sáo. Em bảo máy em hết pin…và em không để ý. Rồi em cười khi nghe anh kể lại mọi chuyện. “Anh muốn gặp em”. “Tối nay em bận rồi. Em phải hoàn thành một số việc. Bữa khác nhen anh?”. Và anh đã chờ. Chờ tới sáng hôm sau…
Anh tỉnh dậy vào lúc 3g sáng. Bao quanh anh không khí tĩnh lặng đến cô độc. Chợt nhận ra anh không ổn một chút nào. Hình như từ khi biết em, anh đã đánh mất mình rất nhiều. Không còn kiêu ngạo, tự tin như ngày nào. Anh đã khỏa lấp cái tôi của chính mình để đồng điệu với em - một điều chưa bao giờ anh chấp nhận từ trước đến nay. Và anh chợt thấy thương hại chính mình. Sau tất cả những lo lắng anh dành cho em, sau một đêm dài không ngủ vì em… điều anh nhận được chỉ là khoảng không đơn độc đối diện với lòng mình. Anh thấy mình có lỗi… với chính anh.
Khi anh viết ra những dòng này, anh đã ở rất xa em. Xa về tâm thức, về tình cảm và cả về lý trí. Anh sẽ bước tiếp con đường anh đã chọn cho mình: con đường vắng bóng em. Hãy luôn vững bước trên con đường em đã chọn. Anh sẽ luôn cầu chúc cho em điều đó. Nhé em!
anh từng tin, rất tin rằng em là một nửa đích thực của cuộc đời mình. Một nửa yêu thương mà bấy lâu nay anh kiếm tìm trong hoài vọng. Khi em đến, anh ngỡ ngàng trong niềm vui sướng tột cùng. Anh ngây ngất trong men say hạnh phúc. anh nghĩ rằng cuộc đời này với anh vậy là đủ. Anh đóng chặt tim mình với tất cả những người quan tâm đến anh. Anh chỉ cần có em là quá đủ. Vậy mà em đã làm anh đau. Rất đau!
Anh biết hai đứa mình đã tìm thấy sự đồng cảm lớn ở nhau. Khi điều em nói chính là điều anh đang suy nghĩ. Chúng ta đều là những người biết tự lập từ rất sớm. Và cũng vì thế, với anh và em, đều rất quý, rất trân trọng tấm chân tình của những ai dành cho mình. Đau đớn làm sao, phải chăng chính điều đó đã làm anh ngộ nhận?
Không! Anh không tin là mình ngộ nhận. Em luôn có mặt bên anh những lúc anh cần. Dù khoảng cách, dù mưa gió, dù bận rộn đến đâu - chỉ cần anh nhấc máy và alo. Em mang đến cho anh thật nhiều nụ cười, niềm vui và hạnh phúc. Đã rất lâu rồi anh mới lại cười nhiều như thế.
Nhưng cái tôi trong em cũng thật lớn biết bao. Khi giận nhau, em chẳng bao giờ chủ động làm hòa. Khi anh đốt cháy mình trong nỗi nhớ em cồn cào thì em vẫn mặc nhiên im lặng. Em quá giỏi chịu đựng. Cả nỗi đau và nỗi nhớ. Cuộc sống đã tôi luyện em thành như thế, phải không em?
Tối, anh nằm ngủ và mơ em gặp chuyện không hay. Anh bàng hoàng tỉnh dậy. Vơ vội điện thoại, anh gọi điện cho em. Vẳng lại đầu bên kia không phải là tiếng chuông đổ dài như thường lệ mà là tiếng cài đặt tự động: “Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liêc lạc được…”.
Anh bàng hoàng lo lắng. Anh mở Yahoo tìm em nhưng không có gì thể hiện em đang trực tuyến. Email gửi tới em không được trả lời. Mọi cố gắng của anh rơi vào khoảng không im lặng. Anh sợ hãi tột cùng… Nếu có chuyện gì xảy ra với em… Em không dám nghĩ tiếp. Suốt đêm… anh không ngủ.
Sáng, điện thoại của em vẫn không liên lạc được. Lòng anh nóng như lửa đốt. Bạn anh bảo chắc máy em hết pin hoặc em tắt máy… Điều đó không làm giảm bớt nỗi lo lắng trong anh…
Chiều, anh nhấc máy gọi cho em với suy nghĩ sẽ lại là tiếng cô phát thanh viên thông báo máy không liên lạc được. Nhưng không… đầu bên kia, giọng em vẫn tỉnh như sáo. Em bảo máy em hết pin…và em không để ý. Rồi em cười khi nghe anh kể lại mọi chuyện. “Anh muốn gặp em”. “Tối nay em bận rồi. Em phải hoàn thành một số việc. Bữa khác nhen anh?”. Và anh đã chờ. Chờ tới sáng hôm sau…
Anh tỉnh dậy vào lúc 3g sáng. Bao quanh anh không khí tĩnh lặng đến cô độc. Chợt nhận ra anh không ổn một chút nào. Hình như từ khi biết em, anh đã đánh mất mình rất nhiều. Không còn kiêu ngạo, tự tin như ngày nào. Anh đã khỏa lấp cái tôi của chính mình để đồng điệu với em - một điều chưa bao giờ anh chấp nhận từ trước đến nay. Và anh chợt thấy thương hại chính mình. Sau tất cả những lo lắng anh dành cho em, sau một đêm dài không ngủ vì em… điều anh nhận được chỉ là khoảng không đơn độc đối diện với lòng mình. Anh thấy mình có lỗi… với chính anh.
Khi anh viết ra những dòng này, anh đã ở rất xa em. Xa về tâm thức, về tình cảm và cả về lý trí. Anh sẽ bước tiếp con đường anh đã chọn cho mình: con đường vắng bóng em. Hãy luôn vững bước trên con đường em đã chọn. Anh sẽ luôn cầu chúc cho em điều đó. Nhé em!
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)


